Con gái hiền trong sách
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người con gái hiền lành, lý tưởng xuất hiện trong sách vở: Cụm từ này dùng để chỉ hình mẫu người con gái hoàn hảo, hiền thục, đẹp đẽ và tài giỏi nhưng chỉ tồn tại trong các câu chuyện, sách vở hoặc trí tưởng tượng, không có thực trong đời sống.
- Hình tượng người phụ nữ lý tưởng hóa: Thường mang ý nghĩa mỉa mai hoặc tiếc nuối về một hình mẫu phụ nữ quá hoàn hảo, không tìm thấy được ngoài đời thực.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Anh ấy mãi tìm kiếm một "con gái hiền trong sách" nên đến giờ vẫn chưa lập gia đình. (Anh ấy mãi tìm kiếm một người con gái lý tưởng chỉ có trong sách nên đến giờ vẫn chưa lập gia đình.)
- Đừng mơ mộng về những "con gái hiền trong sách", hãy nhìn vào thực tế quanh mình. (Đừng mơ mộng về những người con gái hoàn hảo trong truyện, hãy nhìn vào thực tế quanh mình.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Mộng tưởng con gái hiền trong sách": Mơ tưởng, ảo tưởng về một người phụ nữ lý tưởng không có thực.
- Chàng trai ấy sống với mộng tưởng con gái hiền trong sách, chẳng chịu yêu ai. (Chàng trai ấy sống với ảo tưởng về người con gái hoàn hảo trong truyện, chẳng chịu yêu ai.)
"Tìm kiếm bóng hình con gái hiền trong sách": Cố công đi tìm một hình mẫu phụ nữ hoàn hảo, viển vông.
- Suốt đời ông cụ vẫn đi tìm kiếm bóng hình con gái hiền trong sách của thuở thiếu thời. (Suốt đời ông cụ vẫn đi tìm kiếm hình bóng người con gái lý tưởng trong sách của thuở thiếu thời.)
Biến thể và từ gần giống
Người đẹp trong mộng: Chỉ người phụ nữ đẹp, lý tưởng xuất hiện trong giấc mơ hoặc trí tưởng tượng.
- Cô ấy là người đẹp trong mộng của biết bao chàng trai. (Cô ấy là người con gái đẹp, lý tưởng trong mộng của biết bao chàng trai.)
Giai nhân tuyệt sắc: Chỉ người phụ nữ có sắc đẹp tuyệt vời, thường dùng trong văn chương.
- Truyện cổ thường kể về những giai nhân tuyệt sắc. (Truyện cổ thường kể về những người phụ nữ có sắc đẹp tuyệt vời.)
Từ đồng nghĩa
- Hình mẫu lý tưởng: Mẫu người được coi là chuẩn mực, hoàn hảo.
- Bóng hồng trong sách: Cách nói văn chương khác chỉ người con gái đẹp, hiền chỉ có trong sách vở.
Thành ngữ liên quan
Sách vở ơi, ta trở về với mi: Câu nói thể hiện sự quay về với thế giới sách vở, lý tưởng hóa, xa rời thực tế.
- Sau bao thất vọng ngoài đời, anh ta chỉ biết thở dài: "Sách vở ơi, ta trở về với mi". (Sau bao thất vọng ngoài đời, anh ta chỉ biết thở dài quay về với thế giới sách vở lý tưởng.)
Mộng đẹp nhưng khó thành hiện thực: Ước mơ, hình ảnh đẹp nhưng khó có thể trở thành sự thật.
- Tình yêu của họ đẹp như truyện cổ tích, nhưng mộng đẹp khó thành hiện thực. (Tình yêu của họ đẹp như trong truyện, nhưng giấc mơ đẹp khó thành sự thật.)
- Liêu trai chí dị: Lang Ngọc Trụ là một thư sinh ở Bành Thành rất mê sách, suốt ngày chỉ cặm cụi đọc sách. Lúc còn sống, thân phụ anh có viết một bài "khuyến dụ" dán ở chổ ngồi có câu: Thú thê mạc hiện vô lương môi. Thư trung hữu nữ nhan như ngọc (Lấy vợ đừng giận vì không có người nối dõi, trong sách có người đẹp mặt như ngọc)
- Ngọc Trụ ngày thường ngâm đọc, ngoài 30 tuổi vẫn chưa lấy vợ vì anh ta một lòng tin tưởng trong sách sẵn có mỹ nhân, lo gì mà chẳng có vợ
- Một hôm, đêm đã khuya, chàng đang còn mãi mê đọc bộ Hán thư đến nữa quyển thứ 8 thì thoáng thấy một hình mỹ nhân nhỏ nằm ép trong sách. Chàng giật mình nghĩ bụng chắc cô gái nhan như ngọc ở trong sách là đây chăng ? nhìn kỹ mặt mày thấy như người, một lúc thì mỹ nhân cử động rồi mĩm cười, lớn bằng người thật, rõ ràng là tuyệt thế giai nhân, lừ lừ bước xuống. Ngọc Trụ kính cẩn hỏi rằng: "Nàng là vị thần tiên nào giáng thế ?" người con gái đáp: "Thiếp họ Nhan, tên Như Ngọc, vốn biết chàng đã từ lâu và cũng đã được chàng để ý đến. Nếu thiếp không đến gặp chàng thì chắc sẽ làm chàng không còn tin lời cổ nhân nữa" Ngọc Trụ mừng lắm bèn cùng Như Ngọc kết làm vợ chồng. Lấy nhau được 2 năm, Như Ngọc từ biệt đi mất vì Ngọc Trụ không bỏ được thú mê sách
- Bích câu kỳ ngộ:
- Đã người trong sách là duyên
- Mấy thu hạt ngọc Lam điền chưa đông